Tin Tức

Pháp luật quy định hoạt động dịch vụ đòi nợ và thủ tục đòi nợ hiện nay như thế nào?

Ngày Đăng : 22/04/2019 - 1:51 PM

PV: Pháp luật quy định hoạt động dịch vụ đòi nợ và thủ tục đòi nợ hiện nay như thế nào thưa luật sư?

Ths.Luật sư Đặng Văn Cường: Hiện tại có ba cách khác nhau để thu hồi khoản nợ từ khách hàng, theo đó người cho vay có thể tự thu hồi khoản nợ từ khách hàng; người cho vay thuê các công ty thu hồi nợ thu hồi khoản vay; người cho vay bán khoản nợ cho các tổ chức mua nợ trên thị trường.

Pháp luật hiện hành công nhận kinh doanh dịch vụ đòi nợ, hay nhiều người gọi là “đòi nợ thuê” như một loại dịch vụ tại Nghị định 104/2007/NĐ-CP ngày 14/06/2007 của Chính phủ về kinh doanh dịch vụ đòi nợ và Thông tư số 110/2007/TT-BTC ngày 12/09/2007 của Bộ Tài chính hướng dẫn thực hiện một số nội dung Nghị định số 104/2007/NĐ-CP.

Ths.Luật sư Đặng Văn Cường

Nói cách khác, “đòi nợ thuê” không phải tội phạm như nhiều người vẫn lầm tưởng mà nó được công nhận là dịch vụ “đòi nợ”, một dịch vụ có tính chất đặc biệt, được pháp luật công nhận và điều chỉnh. Đây là một ngành nghề kinh doanh có điều kiện thuộc Danh mục ngành nghề kinh doanh có điều kiện trong Luật đầu tư 2014. Hoạt động kinh doanh dịch vụ đòi nợ quy định tại Nghị định 104/2007/NĐ-CP chỉ được thực hiện đối với những khoản nợ có đủ căn cứ là khoản nợ hợp pháp và đã quá hạn thanh toán. Còn các khoản nợ đang thực hiện theo bản án, quyết định của Tòa án có hiệu lực pháp luật; các khoản nợ của chủ nợ hoặc khách nợ là tổ chức chính trị, tổ chức chính trị - xã hội, cơ quan nhà nước, đơn vị vũ trang nhân dân hoặc nợ giữa Việt Nam với các tổ chức quốc tế hoặc quốc gia khác không thuộc phạm vi điều chỉnh của Nghị định này.

Chỉ những doanh nghiệp được cấp Giấy chứng nhận đăng ký kinh doanh dịch vụ đòi nợ mới được phép hoạt động dịch vụ đòi nợ. Doanh nghiệp kinh doanh dịch vụ đòi nợ không được kinh doanh các ngành, nghề và dịch vụ khác ngoài dịch vụ đòi nợ. Doanh nghiệp kinh doanh dịch vụ đòi nợ chỉ được thực hiện các biện pháp xử lý nợ phù hợp với quy định của pháp luật. Hoạt động dịch vụ đòi nợ thực hiện theo hợp đồng ủy quyền được ký kết giữa chủ nợ hoặc khách nợ với doanh nghiệp kinh doanh dịch vụ đòi nợ trong phạm vi quyền được pháp luật công nhận. Mức vốn pháp định đối với ngành nghề kinh doanh dịch vụ đòi nợ là 2.000.000.000 đồng (Hai tỷ đồng). Trong suốt quá trình hoạt động, doanh nghiệp kinh doanh dịch vụ đòi nợ phải duy trì mức vốn điều lệ không thấp hơn mức vốn pháp định.

PV: Trong trường hợp đòi nợ dẫn đến xô xát đánh nhau thì xử lý như thế nào?

Ths.Luật sư Đặng Văn Cường: Nếu việc đòi nợ dẫn đến xô xát, đánh nhau thì cần phải xem xét trách nhiệm từ cả hai phía, người đi đòi nợ và con nợ. Tại điểm a khoản 2 điều 11 Nghị định 104/2007/NĐ-CP cũng quy định hành vi xâm phạm đến tính mạng, sức khỏe, nhân phẩm, danh dự, quyền tự do cá nhân, quyền tài sản và các quyền dân sự khác của khách nợ và cá nhân liên quan là hành vi bị cấm trong hoạt động kinh doanh dịch vụ đòi nợ.

Do đó phía đi đòi nợ phải thực hiện việc đòi nợ theo đúng thủ tục pháp luật quy định, nếu dùng vũ lực, cưỡng ép, cướp tài sản của người bị đòi nợ mà không phải do con nợ tự nguyện giao tài sản trả nợ thì có thể bị xử lý về các tội Cưỡng đoạt tài sản, tội Cướp giật tài sản,… Nếu những đối tượng đi đòi nợ có hành vi gây rối trật tự công cộng, gây ảnh hưởng xấu đến an ninh, trật tự, an toàn xã hội hoặc đã bị xử phạt vi phạm hành chính về hành vi này hoặc đã bị kết án về tội này, chưa được xóa án tích mà còn vi phạm thì có thể bị xử lý về tội Gây rối trật tự công cộng quy định tại Điều 318 BLHS. Thực tế nhiều trường hợp người đi đòi nợ đã bị xử lý về các tội danh này.

Bên cạnh đó hành vi sử dụng vũ lực đối với người của doanh nghiệp kinh doanh dịch vụ đòi nợ là hành vi bị nghiêm cấm trong hoạt động dịch vụ đòi nợ quy định tại điểm b khoản 1 điều 11 Nghị định 104/2017. Như vậy đối với phía con nợ, không được sử dụng vũ lực đối với người đi đòi nợ. Tuy nhiên nếu phía đi đòi nợ có hành vi dùng vũ lực thì con nợ có thể có hành vi tự vệ, dùng vũ lực chống trả lại. Song hành vi này chỉ nhằm phòng vệ chính đáng, nghĩa là hành vi của người vì bảo vệ quyền hoặc lợi ích chính đáng của mình, của người khác hoặc lợi ích của Nhà nước, của cơ quan, tổ chức mà chống trả lại một cách cần thiết người đang có hành vi xâm phạm các lợi ích nói trên. Hoặc việc chống trả là tình thế cấp thiết, nghĩa là người vì muốn tránh gây thiệt hại cho quyền, lợi ích hợp pháp của mình, của người khác hoặc lợi ích của Nhà nước, của cơ quan, tổ chức mà không còn cách nào khác là phải gây một thiệt hại nhỏ hơn thiệt hại cần ngăn ngừa. Trong các trường hợp này thì hành vi gây thiệt hại trong tình thế cấp thiết và Phòng vệ chính đáng không phải là tội phạm.

Trường hợp hành vi chống trả trên vượt quá giới hạn phòng vệ chính đáng, nghĩa là hành vi chống trả rõ ràng quá mức cần thiết, không phù hợp với tính chất và mức độ nguy hiểm cho xã hội của hành vi xâm hại hoặc trong trường hợp thiệt hại gây ra rõ ràng vượt quá yêu cầu của tình thế cấp thiết thì người có hành vi vượt quá giới hạn phòng vệ chính đáng hoặc người gây thiệt hại quá yêu cầu của tình thế cấp thiết vẫn phải chịu trách nhiệm hình sự theo quy định của Bộ luật hình sự. Trường hợp có lỗi cố ý gây thương tích cho người đi đòi nợ và tỉ lệ tổn thương cơ thể của nạn nhân thuộc một trong các trường hợp quy định tại Điều 134 Bộ luật hình sự 2015 sửa đổi 2017 thì có thể bị xem xét xử lý về tội Cố ý gây thương tích.





Các tin khác

Tin tức - sự kiện