Tin Tức

KINH DOANH DỊCH VỤ ĐÒI NỢ

Ngày Đăng : 05/09/2019 - 2:01 PM

Dự thảo Luật sửa đổi, bổ sung một số điều của Luật Đầu tư bổ sung ngành "kinh doanh dịch vụ đòi nợ" vào Danh mục ngành, nghề cấm đầu tư kinh doanh theo điều 6 của Luật. Đáng chú ý, Cơ quan soạn thảo giải thích việc cấm đầu tư kinh doanh để đáp ứng yêu cầu quản lý nhà nước đối với dịch vụ đòi nợ, hạn chế tình trạng một số cá nhân, tổ chức lợi dụng hoạt động đòi nợ thuê gây ảnh hưởng xấu đến an ninh, trật tự.

Hiện đề xuất Dự luật này đang nhận nhiều Ý kiến phản biện "Cấm dịch vụ đòi nợ là không bảo vệ người cho vay"

Tiến sĩ  Cao Vũ Minh - giảng viên khoa Luật Hành chính, Trường ĐH Luật TP.HCM cho rằng không nên cấm kinh doanh dịch vụ đòi nợ thuê.

Báo Diễn đàn Doanh nghiệp dẫn lời Tiến sĩ Cao Vũ Minh nhận định việc cấm kinh doanh “dịch vụ đòi nợ thuê” không khéo lại dẫn đến hiệu ứng ngược là làm phát sinh và nở rộ “dịch vụ đòi nợ thuê bất hợp pháp” nhằm lấp vào khoảng trống của sự thiếu hụt. Có thể khẳng định, cấm kinh doanh “dịch vụ đòi nợ thuê” sẽ vẫn không triệt tiêu được hiện tượng đòi nợ thuê bất hợp pháp. Lúc đó, công tác quản lý của Nhà nước càng khó khăn hơn bởi “nắm người có tóc vẫn dễ hơn so với nắm kẻ trọc đầu”.

Quyền tự do kinh doanh là quyền hiến định. Công dân có quyền kinh doanh mọi ngành nghề mà pháp luật không cấm. Cho đến nay, “dịch vụ đòi nợ thuê” là một ngành nghề kinh doanh hợp pháp, được điều chỉnh theo luật và thực hiện làm việc dưới sự quản lý của Luật thì không việc gì phải cấm cả. Có cấm chăng, là nên cấm những thành phần là băng nhóm xã hội manh động, làm việc theo kiểu luật rừng, hành xử kiểu giang hồ, gây rối trật tự xã hội gây bức xúc cho dư luận và xã hội, coi thường pháp luật đó là những biến tướng của đòi nợ thuê.     

Muốn cấm việc kinh doanh “dịch vụ đòi nợ thuê”, các nhà quản lý phải biến chủ trương này thành pháp luật. Điều này chỉ có thể thực hiện được thông qua quy trình lập pháp chặt chẽ với sự tham gia ý kiến của nhân dân và phải được cơ quan quyền lực cao nhất là Quốc hội thông qua, Tiến sĩ Cao Vũ Minh nhấn mạnh.

Thực tế, việc cấm dịch vụ đòi nợ nhằm chủ yếu bảo vệ con nợ, người vay nợ, trong khi đó lại "bỏ quên" không bảo vệ người cho vay. Không có dịch vụ đòi nợ thuê là không bảo vệ người cho vay bởi không thể thu hồi được nợ. Con nợ dễ dàng có cơ hội lừa đảo, chây ỳ quên đi nghĩa vụ trả nợ.Việc cấm hẳn kinh doanh dịch vụ đòi nợ chẳng khác nào bước đi lùi lại với việc phát triển nền kinh tế toàn cầu hiện nay và trong công tác quản lý. Đành rằng Đòi nợ là một quyền dân sự trong quan hệ hợp đồng kinh tế, quan hệ tài chính giữa bên cho vay và bên vay. Khi có tranh chấp xảy ra, trong trường hợp bên vay cố tình quỵt nợ, chây ỳ, không chịu trả nợ điều đó sẽ tạo nên cho bên vay sự bức xúc như thế nào? Có câu" Đồng tiền đi liền khúc ruột" nếu bên cho vay không thu hồi được nợ thay vì mất trắng tiền thì họ có thể nhờ đến dịch vụ bên thứ ba ủy quyền cho họ thu hồi nợ cho mình, quan trọng bên thứ ba cực kỳ chuyên nghiệp, người đòi nợ có khả năng thuyết phục, lý lẽ rõ ràng, phải có nghệ thuật đòi nợ. Đó là quyền lựa chọn của bên cho vay khi mà họ đã trải qua các bước thu hồi nợ thậm chí là khởi kiện ra Tòa án nhưng thường không đạt hiệu quả cao. Vì thế, nên họ mới nhờ đến dịch vụ đòi nợ bản thân người cho vay, chủ nợ cho biết họ chấp nhận chi đến 30%-50% cho dịch vụ đòi nợ thuê để nhanh chóng thu hồi được nợ. Còn việc Khởi kiện ra Tòa án, có quá nhiều thủ tục tại Tòa và cơ quan thi hành án, chưa nói đến sự chống đối, trốn tránh bằng mọi cách của con nợ, và sợ nhất là sự tiêu cực, giúp sức cho con nợ. Để hạn chế dịch vụ đòi nợ thuê thì phải nâng cao chất lượng giải quyết của Tòa án và thi hành án. Người dân sẽ tự so sánh và lựa chọn thôi.

Theo Tiến sĩ Nguyễn Trí Hiếu: “Tư duy không quản được thì cấm là sai lầm”

Việc ngân hàng hay tổ chức tín dụng sử dụng dịch vụ của bên thứ 3 để thu hồi nợ là thông lệ quốc tế, như ở Mỹ và nhiều nước phát triển khác đều có dịch vụ này. Bởi lẽ, bản chất của ngân hàng là cho vay, tuy nhiên “đi đòi nợ” là một hoạt động rất chuyên biệt cần phải có đào tạo kỹ năng, tâm lý để thu hồi nợ. Do đó, nhiều ngân hàng trên thế giới, bệnh cạnh có đơn vị thu hồi nợ riêng, họ cũng sẽ “outsource” (thuê ngoài) các dịch vụ đi đòi nợ.  

Việc Việt Nam cấm “kinh doanh dịch vụ đòi nợ” là không hợp lý. Tuy vậy, cũng cần hiểu các đơn vị, bộ ngành đề nghị đưa ngành nghề này vào danh sách cấm đoán do việc thu hồi nợ tại Việt Nam đã gây ra nhiều hệ lụy đáng tiếc, rất nhiều công ty cho vay trong đó có ngân hàng, đã sử dụng các biện pháp mang tính xã hội đen.

Dù vậy, với cơ chế như hiện nay, ta không thể cấm được. Đây là tư duy rất sai lầm. Theo kinh nghiệm của mình, tôi được biết ở cơ chế thu hồi nợ tại nước ngoài, một công ty phải có đăng ký như doanh nghiệp. Trong đó, cán bộ nhân viên đã được đào tạo thu hồi nợ và cung cấp dịch này cho các ngân hàng. Qua đó, các ngân hàng phải trả phí trên dịch vụ đó, chi phí được cấu trúc bằng cách hưởng % trong số tiền thu hồi nợ đó, thường thì % đó rất rộng rãi. Chính vì thế, các công ty thu hồi nợ sẵn sàng làm việc với ngân hàng để thu hồi nợ.

 





Các tin khác

Tin tức - sự kiện